Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013

XEM NHƯ LÀ LÁ CỎ



Nhớ một chiều rất buồn nơi xóm nhỏ
Nhưng ô kìa vừa đó lúc xuân sang.
Người đi xa ... cô đơn về vịn gió
Chợt rung cành rụng lá xuống mênh mang

  
Khi đếm bước trên đường thà ngả bóng
Khi dấu bùn thà phủ vết chân xưa
Rồi một mai nếu vô tình gặp lại
Thấy như không, da diết cũng như thừa.

Rộng thời gian kể cũng vừa vặn ý
Rằng cuối cùng thì chắc đã ai hay?
Môi buông lơi những điều chưa muốn nói
Đợi âm thầm buồn bã phút chia tay
 
Ôi cuộc đời cũng chỉ là lưu lạc
Như chim trời mỏi cánh dạt về đâu?
Tựa vai nhau, khúc tình si hoang dại
Ngả ngón tìm vội vã phía nông sâu

Ừ thì thương, ừ thì nhung với nhớ
Vẽ vời chi thêm bối rối mênh mông
Thôi hãy cứ xem như là lá cỏ
Dẫu trăm năm ta vẫn ngát hương đồng.

                             Đình Loan 2/2013